Chương 144: Phách lối ngạo thế cuồng nhân

[Dịch] Trò Chơi Xâm Lấn, Bắt Đầu Từ Cướp Đoạt Thuộc Tính Đạo Thần!

Hùng Hồn Nhiên Thiêu

7.821 chữ

18-04-2026

Lời nhắc vừa hiện lên, ba chiếc long nha ban đầu đã biến mất không còn tăm tích.

Thay vào đó là một thanh trường đao dài bằng cánh tay, đỏ rực như lửa, trên thân đao còn bốc cháy ngọn lửa dữ dội.

Tim Quý Nghiệp khẽ nảy lên, vội vàng xem thuộc tính của binh khí.

【Tẫn Thế chi Nhận】

Phẩm chất trang bị: sử thi

Vật lý công kích: +18560

Tăng sát thương lửa: +125%

Lực lượng: +800

Trí lực: +500

Mẫn tiệp: +300

Tỷ lệ bạo kích: +50%

Bỏ qua phòng ngự: +50%

Đặc tính phụ thêm: Lưu Nhận Nhược Hỏa: Tẫn Thế chi Nhận có thể hóa thành ngọn lửa, biến đổi tùy ý, gây thêm 200% sát thương lửa lên mục tiêu.

Kỹ năng phụ thêm: Tẫn Thế chi Ngân: Triệu hồi ngọn lửa chém về phía mục tiêu, gây 500% sát thương vật lý, đồng thời giảm 50% phòng ngự vật lý của mục tiêu trong 10 giây, thời gian hồi chiêu 30 giây.

Yêu cầu cấp độ: không

Yêu cầu chức nghiệp: không

Nhìn rõ lưỡi đao lửa trước mắt, tim Quý Nghiệp bắt đầu đập nhanh hơn.

Gần hai vạn điểm vật công, gần như đã đuổi kịp vật công hiện tại của hắn.

Chưa kể còn có những thuộc tính phụ thêm khiến kẻ khác phải đỏ mắt như sát thương cộng thêm, bỏ qua phòng ngự, tỷ lệ bạo kích.

Đặc biệt là kỹ năng Tẫn Thế chi Ngân đi kèm, càng khiến mắt Quý Nghiệp sáng bừng, vậy mà còn có thể gia thêm hiệu quả giảm phòng ngự!

Không chần chừ, Quý Nghiệp lập tức tháo Ly hỏa chi kiếm có thuộc tính trùng lặp xuống, đổi sang lấy Tẫn Thế chi Nhận làm vũ khí chính.

Ngay khoảnh khắc thanh binh khí cấp sử thi nằm gọn trong tay, một luồng lực lượng dồi dào lập tức men theo cánh tay Quý Nghiệp tràn vào cơ thể hắn.

Chỉ thấy ngọn lửa trên lưỡi đao bùng lên cuồn cuộn, chớp mắt đã bao phủ cả người Quý Nghiệp vào bên trong.

Cũng may Quý Nghiệp vừa thức tỉnh thiên phú Phân Thiên Chử Hải, nên không cảm thấy quá nhiều nóng rát.

Khi hắn nhìn sang bảng cá nhân, tinh quang trong mắt gần như ngưng thành thực chất.

Biệt danh: Tịch Nghiệp

Cấp độ: LV65

Chức nghiệp: Vĩnh Dạ Hành Giả (nhị chuyển)

Điểm sinh mệnh: 463580

Điểm ma pháp: 125645

Điểm vật công: 48950

Điểm ma công: 12258

Điểm vật phòng: 12650

Điểm ma phòng: 7563

Điểm tốc độ: 2770

Kỹ năng: động sát chi nhãn… Luyện Ngục trảm sát… Hư Vô Xá Lệnh… Phong Bạo chi Nhãn, Tấn Thế Lưu Hỏa

Thiên phú: mệnh vận tài quyết, Tiêu Dao Du, phệ hồn, Vĩnh Dạ tế lễ, Vĩnh Dạ chi Khu, Thả Thính Phong Ngâm, Phân Thiên Chử Hải

Điểm may mắn: 30

Điểm thanh vọng: 1735860

Hơn bốn mươi vạn, gần chạm mốc năm mươi vạn điểm sinh mệnh, con số này đã vượt cả lượng máu của một số bạch ngân boss.

Sau khi trang bị Tẫn Thế chi Nhận, thanh binh khí cấp sử thi này, vật công của Quý Nghiệp càng vọt thẳng lên hơn bốn vạn tám ngàn chín trăm điểm!

Chưa cần nói tới những thứ khác, chỉ riêng vậy thôi cũng đã sắp đuổi kịp phong cự nhân mà hắn từng gặp trước đó.

Điều này cũng đồng nghĩa, chỉ cần cho Quý Nghiệp thêm một khoảng thời gian nữa... không, có lẽ ngay lúc này hắn đã có thể chém chết phong cự nhân kia, đoạt lấy chiến công đầu cấp sử thi!

Không kịp nghĩ nhiều, trước mắt hắn đã hiện ra đếm ngược rời khỏi tấn thế chi tháp.

Quý Nghiệp thu toàn bộ ảnh tử đại quân trở về, ngay sau đó liền thấy Hắc Viêm đội một chiếc bảo rương ám kim, từ đáy hồ dung nham bơi lên.Thấy chỉ là một chiếc bảo rương ám kim, Quý Nghiệp khó tránh khỏi hơi thất vọng.

Nhưng thấy thời gian đếm ngược sắp kết thúc, hắn cũng chẳng còn tâm trí bận lòng nhiều, lập tức ngự phong cuốn Hắc Viêm cùng bảo rương lên.

Còn chưa kịp mở bảo rương, hắn đã bị hệ thống truyền tống ra khỏi tấn thế chi tháp.

Trên đường lớn, thân hình Quý Nghiệp lại hiện ra.

Bảo rương ám kim đã được hệ thống đưa vào ba lô của hắn, còn Hắc Viêm và Côn Linh thì quay về không gian pet.

Quý Nghiệp khẽ thở phào, ngay sau đó liền nghe thấy tiếng bàn tán râm ran của đám người chơi xung quanh.

“Ta đi! Các ngươi xem bảng xếp hạng trang bị chưa? Đại lão Tịch Nghiệp đã lấy được sử thi cấp vũ khí rồi!”

“Chuyện gì vậy? Ta cũng chưa nghe tin có ai thủ sát sử thi cấp BOSS mà, vậy thanh sử thi cấp vũ khí của hắn từ đâu ra?”

“Ai mà biết được... Các ngươi tự xem bảng xếp hạng đi, bây giờ trên diễn đàn đã truyền điên lên rồi!”

“Nghe nói có không ít đại lão đang lên tiếng tìm Tịch Nghiệp, cầu hắn đem sử thi cấp vũ khí ra đấu giá, còn điên cuồng hơn cả kiến bang lệnh trước đó...”

“Tẫn Thế chi Nhận, nhìn qua hình như là trường đao nhỉ? Đại lão Tịch Nghiệp giữ lại cũng đâu dùng được, chi bằng đem bán đấu giá còn hơn.”

“Sao ngươi biết hắn không dùng được? Nếu là ta, cho dù không dùng được ta cũng không bán cho kẻ khác, nhìn thôi đã thấy oai phong rồi!”

Nghe những lời bàn tán xung quanh, Quý Nghiệp cũng không khỏi toát mồ hôi.

Cũng may lúc rời khỏi tấn thế chi tháp, hắn đã cất hết những món trang bị quá mức bắt mắt đi rồi, nếu không lúc này e là lại bị người ta vây xem...

Dằn xuống những suy nghĩ tạp nham, Quý Nghiệp cất bước đi ra ngoài thành.

Thứ nhất, hắn vẫn còn chiếc bảo rương ám kim chưa mở.

Thứ hai, hắn cũng muốn mau chóng thử xem uy lực của sử thi cấp vũ khí mạnh tới đâu, tiện thể xem có thể giết luôn phong cự nhân kia hay không.

Vừa ra khỏi thành, Quý Nghiệp lập tức tung người bay vọt lên không trung, lao thẳng về phía thần phong sơn mạch.

Nhưng hắn còn chưa bay được bao xa, đã thấy ở phía trước không xa có một thân ảnh mọc đôi cánh đỏ rực sau lưng, đang giao chiến với một đám người chơi bên dưới.

Vốn dĩ Quý Nghiệp không định xen vào chuyện người khác, nhưng nghĩ đến quyển lưu hỏa chi dực kỹ năng thư vừa đưa cho Quý Nghiêu, cùng tin tức nàng gửi tới nói rằng đã đi cùng Quý Tầm tới Thần Phong thành.

Trầm ngâm chốc lát, hắn vẫn đổi hướng, tung người bay qua.

Ở một nơi khác, trên Phong chi bình nguyên.

Lúc này, Quý Tầm đang cùng Lạc Trần, Vô Nhai và Phi Tuyết đứng tựa lưng thành vòng tròn, đầy vẻ cảnh giác trước sự tập kích của đám người chơi Ngạo Thế xung quanh.

“Tuần Thiên, lát nữa ngươi đưa Dao Dao đi trước đi, nhiệm vụ của các ngươi quan trọng hơn. Cùng lắm ba người bọn ta rớt một cấp là xong!”

Lạc Trần là người lên tiếng trước, tay siết chặt trường thương, gương mặt lạnh lùng.

Lời hắn vừa dứt, Vô Nhai với thần sắc hờ hững đứng bên cạnh, cùng Phi Tuyết đang mặc pháp bào, mái tóc trước trán đã ướt đẫm mồ hôi bết lại, cũng đồng thanh phụ họa.

“Đúng vậy, đây là nhiệm vụ bọn ta cực khổ lắm mới hoàn thành được, tuyệt đối không thể để rơi vào tay lũ Ngạo Thế này!”

Nói rồi, Phi Tuyết còn ngẩng đầu nhìn lên trời, nơi một thân ảnh có đôi cánh lửa đang không ngừng bắn xuống từng loạt hỏa tiễn, oanh kích đám người chơi Ngạo Thế phía dưới.

Thân ảnh trên không trung ấy chính là Quý Nghiêu, người vừa nhận được giao dịch từ Quý Nghiệp. Nếu không có vậy, e rằng lúc này nàng cũng đã bị kẹt trong vòng vây.

Quý Tầm nghiến răng, đảo mắt nhìn quanh đám người chơi đông tới mấy ngàn người, khẽ lắc đầu.

“Vô dụng thôi, thời gian phi hành của Dao Dao chỉ có một phút, hơn nữa lúc này nàng còn đang bị giảm tốc, e là không thể thoát khỏi vòng vây.”

Không đợi Lạc Trần và những người kia nói thêm gì, đã thấy một nam tử mặc khải giáp, cưỡi trên lưng một con bản giáp địa long, dưới sự vây quanh của hơn mười người chơi, chậm rãi bước tới.Trên đầu nam tử kia, biệt danh không hề che giấu, hiện rõ bốn chữ lớn —— Ngạo Thế Cuồng Nhân.

“Đám các ngươi, mau giao hết đồ trùm vừa rơi ra đây!”

Ngạo Thế Cuồng Nhân đứng đó với vẻ ngông cuồng, bộ dạng chẳng coi ai ra gì.

Lạc Trần thấy vậy, rốt cuộc cũng không nhịn nổi, hừ lạnh một tiếng, chỉ thẳng vào mặt hắn mà mắng.

“Thằng cháu nào đái xong quên kéo quần, để lọt ra cái thứ chim vẹo như ngươi vậy?”

“Ngươi tưởng Thần Vực là nhà ngươi chắc? Ngươi nói gì thì là nấy sao?”

Ngạo Thế Cuồng Nhân thoáng sững người, ngay sau đó sắc mặt sa sầm, nổi giận quát lớn.

“Khốn kiếp, đúng là kính tửu bất cật cật phạt tửu!”

“Lão tử lăn lộn trên giang hồ thì ngươi còn đang nghịch bùn kia kìa!”

“Lão tử đã cho các ngươi cơ hội, là tự các ngươi không biết nắm lấy! Tất cả xông lên cho ta, giết sạch bọn chúng!”

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!